Cái nghề buôn bán vải đã biến Ninh Hiệp trở nên trù phú và sầm uất, nhưng có lẽ nó cũng là nguyên nhân khiến cho một điều đã từng là niềm kiêu hãnh của làng Nành trở nên mai một nghiêm trọng. Người Ninh Hiệp vẫn nhớ làng họ từng có Chánh ngự y Nguyễn Tán (1817 – 1880) lẫn phó ngự y Nguyễn Khắc Hoạt (1838 – 1903) danh tiếng một thời đều là người làng Nành.
Các thầy lang giỏi thì xóm nào cũng có tới vài người, nhưng bây giờ thì đó đã là nhưng câu chuyện của “ngày xưa” rồi, bởi hầu như không còn mấy ai thiết tha với nghề đó nữa. Nay chỉ còn lại có cụ lang Hải đã 85 tuổi. Cụ không thể giấu nổi nỗi niềm khi thấy lớp kế cận chẳng mấy ai mặn mà gì với cái nghề nhân đức nhất đã nổi tiếng hàng bao thế kỷ của làng “… Nhà tôi đến đời tôi là thứ 3 rồi đấy, tôi cũng có 3 thằng con trai đấy, nhưng có đứa nào chịu theo nghề của bố đâu. Không ở đâu câu “phi thương bất phú” lại rõ như ở cái làng Nành này, các con tôi luôn nói tôi nghèo nhất làng. Trời đất, làm thuốc mà nghĩ đến chuyện làm giàu thì chỉ có vứt đi thôi. Cũng còn may 2 đứa con gái không chê nghề của bố nghèo nên cũng theo tôi học nghề, cũng chả biết có được không bởi cái nghề này có phải ai cũng học được đâu…”.
Phải, cũng còn may là không phải tất cả mọi người đều quay lưng lại với niềm tự hào một thời của cái làng quê nhỏ bé này, dẫu cho con số ấy không nhiều nhưng nó vẫn khiến cho người ta hi vọng, hi vọng ấy dẫu mong manh thì vẫn cứ là hy vọng… Ra khỏi nhà cụ lang Hải, tôi bước miên man trên con đường của các cuộc hôn nhân truyền thống, nay đã được mở rộng và tôn tạo lại khang trang hơn, mà không biết rằng mình đang đi vào một Ninh Hiệp khác, đó là xóm 8, cái xóm duy nhất trong 9 xóm của Ninh Hiệp không buôn bán vải nhưng tên tuổi của nó thì đã lẫy lừng cả trăm năm bởi…
Cũng sẽ không ngạc nhiên nếu một ngày không còn xa, người ta sẽ không gọi những con đường lát gạch của những đám cưới truyền thống là đường làng nữa, thay vào đó có lẽ sẽ là tên của các con phố của các dãy nhà cao tầng san sát. Chợ vải Ninh Hiệp có thể sẽ được mở rộng hơn, có nghĩa là người dân ở đây sẽ giàu có hơn bây giờ. Nhưng cũng không biết đến khi ấy cụ lang Hải có còn để xem thế hệ sau cụ có còn tiếp tục con đường của các danh y một thời…, không biết có còn người dân nào cặm cụi ngội chặt hạt sen, hay xóm 8 có còn bào chế thuốc mà họ đã từng tự hào rằng : “Không đâu sánh bằng”.
Chỉ biết bây giờ, vải và thuốc đã tạo cho Ninh Hiệp một đặc trưng không thể lẫn: bên cạnh một Ninh Hiệp nhộn nhịp kẻ bán người mua là một Ninh Hiệp trầm mặc trong mùi vị của thuốc bắc và ngọt ngào hương của hạt sen. Người Ninh Hiệp vẫn truyền nhau câu ca dao trong ngày hội làng:
“Ai đi buôn đâu bán đâu
Tháng Giêng mười tám rủ nhau mà về”.
Đính Chính
Ý Kiến Của Bạn
















